back Back to NVB Online

Thẩm Phán 5

Bài Ca Ngợi Của Đê-bô-ra
1Trong ngày ấy, Đê-bô-ra và Ba-rác, con trai của A-bi-nô-am hát rằng:
2“Khi các quan trưởng lãnh đạo trong Y-sơ-ra-ên,
Và khi dân chúng tự nguyện vâng phục,
Ca tụng CHÚA!
3Hỡi các vua, xin hãy nghe; hỡi các lãnh tụ, xin lắng nghe.
Tôi sẽ hát cho CHÚA,
Tôi sẽ hát một bài ca cho CHÚA, Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.
4Lạy CHÚA, khi Ngài từ Sê-i-rơ đi ra,
Khi Ngài đi qua vùng Ê-đôm,
Thì đất rúng động,
Trời đổ cơn mưa,
Mây tuôn nước xuống.
5Các núi rúng động trước mặt CHÚA,
Núi Si-nai run rẩy trước mặt CHÚA,
Là Đức Chúa Trời của Y-sơ-ra-ên.
6Trong ngày của Sam-ga, con trai A-nát,
Trong ngày của Gia-ên, các đại lộ bị bỏ hoang,
Khách bộ hành phải đi tránh vào các con đường nhỏ.
7Cuộc sống ở nông thôn đã ngưng lại,
Nó đã ngưng lại cho đến khi tôi,
Là Đê-bô-ra, chổi dậy,
Tôi chổi dậy như một người mẹ trong Y-sơ-ra-ên.
8Khi dân chúng chọn cho họ các thần mới,
Thì quân giặc đã vào tận trong các cổng thành.
Và trong số bốn mươi ngàn người Y-sơ-ra-ên,
Chẳng ai có được một cái khiên hay một cây giáo.
9Lòng tôi ngưỡng mộ các vị tư lệnh của Y-sơ-ra-ên,
Họ thật hết lòng giúp dân giúp nước.
Ca tụng CHÚA!
10Hỡi những ai cỡi trên lừa trắng,
Hỡi những ai ngồi trên yên phủ bằng thảm nhung,
Hỡi những khách bộ hành trên đường,
Xin hãy thuật chuyện ấy ra.
11Xin thuật ra cho những nhạc sĩ đang trổi nhạc bên bến nước,
Để họ diễn đi diễn lại ca khúc chiến thắng của CHÚA,
Là ca khúc chiến thắng của con dân Y-sơ-ra-ên.
Hỡi con dân của CHÚA,
Hãy cùng nhau kéo ra cổng thành
Tấn công quân giặc.
12Thức dậy! Thức dậy! Hỡi Đê-bô-ra!
Thức dậy! Thức dậy! Hãy hát một bài ca!
Vùng dậy! Hỡi Ba-rác!
Hãy dẫn những phu tù của ngươi đi;
Hỡi con trai của A-bi-nô-am!
13Hãy tiến xuống,
Hỡi con cháu còn sót lại của những nhà quý tộc;
Dân của CHÚA tiến xuống
Chống lại những kẻ cường bạo.
14Quân dân từ chi tộc Ép-ra-im kéo nhau ra thung lũng,
Phía sau ngươi lại có Bên-gia-min, là anh em ngươi;
Những vị tư lệnh từ Ma-ki kéo đến,
Và những người cầm gậy cầm quân từ Sa-bu-luân tiến ra.
15Những vị chỉ huy của Y-sa-ca cùng đi với Đê-bô-ra;
Phải, Y-sa-ca đồng tâm hiệp lực với Ba-rác,
Họ cùng nhau xông vào thung lũng.
Còn trong các gia tộc của Ru-bên,
Người ta cứ đắn đo suy nghĩ trong lòng.
16Vì sao các người còn nán trễ trong các ràn chiên,
Mà nghe tiếng gọi các đàn chiên?
Ở trong các gia tộc của Ru-bên,
Người ta cứ đắn đo suy nghĩ trong lòng.
17Ga-la-át vẫn còn ở mãi bên kia sông Giô-đanh;
Còn Đan, sao ngươi cứ lẩn quẩn trên các chiếc thuyền?
A-se vẫn ngồi bất động bên bờ biển,
Đành lòng an cư bên các bãi thuyền!
18Sa-bu-luân là những hào kiệt coi thường cái chết;
Nép-ta-li cũng vậy, sẵn sàng hy sinh mạng sống ở chốn sa trường.
19Các vua kéo đến, họ liền tiến đánh;
Họ đánh các vua Ca-na-an,
Ở Ta-a-nác, bên giòng nước Mê-ghi-đô;
Họ chẳng màng đến chiến lợi phẩm bạc tiền.
20Trên trời, các vì sao chiến đấu;
Theo tuyến đường mình mà đánh hạ Si-sê-ra.
21Giòng nước ở Ki-sôn đã cuốn trôi chúng mất;
Giòng nước lũ của Ki-sôn đã lôi cuốn chúng đi.
Hỡi linh hồn ta, hãy dũng mãnh tiến lên!
22Tiếng vó ngựa vang lên dồn dập,
Tiếng ngựa phi vang dội khắp nơi.
23Thiên sứ của CHÚA phán:
‘Hãy rủa sả Mê-rô,
Hãy rủa sả dân cư của nó cách thậm tệ.’
Vì chúng chẳng chịu đến giúp đỡ CHÚA,
Chúng không đến giúp đỡ CHÚA
Đánh lại những kẻ cường bạo.
24Người phụ nữ được phước nhất là Gia-ên,
Vợ của Hê-be, người Kê-nít,
Ấy là người phụ nữ được phước nhất trong các bà nội trợ sống trong lều trại.
25Hắn hỏi nước, nàng đem cho sữa,
Dùng chén sang đem sữa béo tiến dâng.
26Tay trái nàng cầm chiếc cọc,
Tay phải nàng cầm cái búa của các lao công;
Nàng đóng vào đầu Si-sê-ra một nhát,
Đập bể đầu và đâm thủng màng tang.
27Hắn gục xuống, ngã quỵ,
Nằm bất động nơi chân nàng;
Hắn gục xuống nơi chân nàng, ngã quỵ;
Hắn gục xuống nơi nào, hắn ngã chết ngay nơi đó.
28Mẹ của Si-sê-ra ngóng trông qua cửa sổ,
Bà nhìn qua màng thưa che cửa, hỏi rằng:
‘Tại sao xe chiến mã của con ta chưa về?
Tại sao tiếng vó ngựa của chiến xa con ta chưa vang dội?’
29Những nữ nhân hầu hạ khôn khéo lựa lời giải đáp,
Chính bà cũng tự trả lời và thầm nghĩ:
30‘Há chẳng phải chúng đã kiếm được và đang chia nhau chiến lợi phẩm đấy sao?
Một hay hai phụ nữ cho mỗi chàng chiến sĩ;
Những chiến lợi phẩm bằng vải nhuộm thì dành cho Si-sê-ra,
Ô những tấm vải thêu và nhuộm đẹp,
Há chẳng phải hai tấm vải thêu và nhuộm đẹp
Sẽ là chiến lợi phẩm làm khăn choàng cổ cho ta hay sao?’
31Lạy CHÚA, nguyện tất cả những kẻ thù của Ngài đều bị diệt vong như vậy!
Nguyện những kẻ yêu mến Ngài sẽ giống như
Mặt trời mọc lên rạng rỡ.”
Rồi xứ được hòa bình trong bốn mươi năm.

back Back to NVB Online