back Back to NVB Online

Sáng Thế 27

1Y-sác tuổi cao, mắt đã mù lòa. Ông gọi Ê-sau con lớn mà nói chuyện: “Ê-sau, con!” Dạ!
2Y-sác bảo: “Cha đã già cả rồi, không còn sống được bao nhiêu ngày nữa! 3Con hãy lấy cung tên vào rừng săn bắn và đem thịt về, 4rồi nấu nướng các món ngon cha thích, dọn lên cho cha ăn, để linh hồn cha chúc phước cho con trước khi cha chết.”
5Rê-bê-ca nghe được lời Y-sác dặn Ê-sau. Vậy, Ê-sau ra đồng săn thịt rừng để đem về. 6Rê-bê-ca bảo Gia-cốp, con trai mình: “Này, mẹ nghe cha bảo Ê-sau, anh con rằng: 7‘Con hãy đem thịt rừng về cho cha và nấu dọn các món ngon cho cha ăn để cha chúc phước cho con trước mặt CHÚA trước khi cha qua đời!’ 8Bây giờ, con ơi, con hãy nghe lời mẹ bảo đây: 9‘con hãy đi đến chỗ bầy gia súc, bắt hai con dê con cho tốt, rồi mẹ sẽ nấu nướng các món ngon cha thích dọn lên cho cha. 10Con sẽ đem mời cha ăn để cha chúc phước cho con trước khi qua đời.’ ”
11Gia-cốp thưa với mẹ: “Mẹ xem, anh Ê-sau con có nhiều lông, còn da con thì mịn màng.
12Có lẽ cha sẽ sờ người con và coi con như một tên lừa gạt, thì con sẽ chuốc lấy rủa sả chứ chẳng được phước lành đâu!”
13Mẹ Gia-cốp đáp: “Con ơi, để mẹ chịu rủa sả, con chỉ nên nghe lời mẹ, đi lấy thịt cho mẹ đi!”
14Gia-cốp ra bắt dê đem vào cho mẹ. Bà mẹ làm các món ngon mà ông cha ưa thích. 15Rê-bê-ca lấy các áo xống tốt nhất của Ê-sau, con lớn mình để trong nhà mà mặc cho Gia-cốp, con thứ mình, 16lấy da dê con bọc hai tay và cổ mịn màng của Gia-cốp, 17rồi đưa các món ăn ngon và bánh bà làm cho Gia-cốp bưng.
18Gia-cốp bưng đến gần cha thưa: “Cha ơi!” Y-sác đáp: “Cha đây! Con là ai đó?”
19Gia-cốp thưa với cha: “Con là Ê-sau, trưởng nam của cha. Con có làm như cha dặn bảo. Mời cha ngồi dậy, ăn thịt săn của con, rồi linh hồn cha chúc phước cho con!”
20Y-sác hỏi: “Sao con đi săn được thú nhanh thế?”
Gia-cốp đáp: “Vì CHÚA, Đức Chúa Trời của cha cho con thành công!”
21Y-sác nói với Gia-cốp: “Con lại gần đây, để cha sờ xem có phải Ê-sau thật không?”
22Gia-cốp lại gần cho cha sờ mình. Y-sác nói: “Giọng nói thì của Gia-cốp mà cánh tay lại của Ê-sau!” 23Y-sác không nhận ra người, vì hai cánh tay đều có nhiều lông như tay của Ê-sau, nên chúc phước lành cho con. 24Y-sác hỏi: “Con có phải thật là Ê-sau không?”
Gia-cốp thưa: “Chính con là Ê-sau mà!”
25Y-sác bảo: “Vậy con hãy đem thịt rừng đến đây cho cha ăn để cha chúc phước cho con!”
Gia-cốp đem thịt đến mời cha ăn và rót rượu cho cha uống. 26Y-sác bảo: “Con lại đây hôn cha đi!” Gia-cốp đến hôn cha. Y-sác ngửi mùi thơm của áo Ê-sau và chúc phước:
27Mùi hương của con trai ta
Chẳng khác nào hương hoa đồng nội
Mà CHÚA ban phước.
28Cầu xin Đức Chúa Trời ban cho con nhiều sương móc trên trời,
Đất đai màu mỡ
Nhiều lúa mì, rượu mới.
29Nguyện các dân tộc sẽ phục vụ con.
Các nước sẽ qui phục con.
Con hãy cai trị các anh em con.
Tất cả bà con quyến thuộc đều qui phục con.
Tất cả những người nguyền rủa con, sẽ bị nguyền rủa
Và tất cả những người chúc phước con sẽ hưởng phước lành.
30Y-sác vừa chúc phước cho Gia-cốp xong, Gia-cốp mới rời khỏi cha mình, thì Ê-sau đi săn trở về. 31Ê-sau cũng nấu món ăn ngon rồi dọn lên cho cha. Ê-sau thưa: “Cha ơi, mời cha ngồi dậy, dùng thịt rồi cha sẽ chúc phước cho con!”
32Y-sác hỏi: “Ai đó?” “Con đây, cha. Con là Ê-sau, con trưởng nam của cha đây mà!”
33Y-sác run rẩy dữ dội hỏi: “Thế thì đứa nào mới dọn thịt rừng cho cha ăn trước khi con đến? Cha đã ăn và chúc phước lành cho nó rồi, vậy nó sẽ được phước.”
34Ê-sau bật lên khóc rất cay đắng: “Cha ơi, cha cũng chúc phước cho con với!”
35Y-sác đáp: “Em con đã vào đây gạt cha nên đã cướp các lời chúc lành cho con rồi!”
36Ê-sau cay đắng nói: “Hèn chi người ta gọi nó là ‘Thằng lường gạt’. Nó đã cướp quyền trưởng nam của con, bây giờ nó lại đánh cắp phước lành của con nữa! Cha ơi, cha còn dành cho con ít phước lành nào không?”
37Y-sác đáp: “Cha đã lập nó làm chủ con, cha đã cho các anh em họ hàng làm tôi tớ nó. Ta đã cho nó lúa và rượu mới. Vậy cha có thể làm gì cho con đây?”
38Ê-sau năn nỉ: “Cha chỉ có một phước lành thôi sao? Cha ơi, xin cha cũng ban phước cho con.” Ê-sau khóc lóc.
39Y-sác nói:
“Con sẽ ở một nơi
Cằn cỗi, khô hạn,
Thiếu sương móc từ trời.
40Nhưng con sẽ dùng lưỡi gươm chiến đấu để sống còn.
Con phải phục dịch em con một thời gian
Nhưng về sau con sẽ
Chống đối
Và thoát ách nó.”
41Từ đó, Ê-sau căm ghét Gia-cốp vì Gia-cốp đã cướp phước lành của mình. Ê-sau tự nhủ: “Cha ta gần qua đời rồi; bấy giờ ta sẽ giết Gia-cốp!” 42Có người thuật lại các lời của Ê-sau cho bà Rê-bê-ca. Bà sai gọi Gia-cốp đến, và bảo: “Nầy, Ê-sau định giết con. 43Bây giờ, con nghe lời mẹ, trốn qua nhà La-ban, cậu con ở Cha-ran. 44Con cứ ở đó cho đến khi nào anh con nguôi giận 45và quên đi việc con đã làm, lúc đó mẹ sẽ tin cho con biết mà trở về nhà; không lẽ mẹ phải mất cả hai đứa con trong một ngày sao?”
46Bà Rê-bê-ca nói với chồng: “Tôi đã chán ngấy mấy cô dâu người Hếch. Nếu Gia-cốp cưới phải một cô vợ người Hếch như thế trong xứ, thì tôi thà chết còn hơn!”

back Back to NVB Online