back Back to NVB Online

Phục Truyền 32

1Hỡi các tầng trời, hãy nghe đây, tôi sẽ nói:
Hỡi đất, xin nghe lời của miệng tôi.
2Xin cho huấn thị tôi rơi xuống như mưa,
Lời tôi buông nhẹ như sương sa,
Như mưa lất phất trên cỏ non,
Như mưa tầm tã trên đồng xanh.
3Tôi tung hô danh CHÚA,
Hãy cùng tôi ca tụng Đức Chúa Trời, Ngài vĩ đại vô cùng.
4Chúa là Vầng Đá che chở, việc Ngài làm luôn toàn hảo,
Đường lối Chúa chính là công lý.
Ngài là Đức Chúa Trời thành tín không hề gian dối,
Ngài đời đời chính trực công minh.
5Nhưng anh chị em hư hỏng,
Nhuốc nhơ, gian dối và lừa đảo,
Không xứng đáng là con Ngài nữa.
6Hỡi dân khờ dại và thiếu suy xét,
Anh chị em đền ơn Chúa cách đó sao?
CHÚA là Cha, là Đấng Tạo Hóa,
Đấng sáng tạo, lập anh chị em thành một dân tộc.
7Hãy nhớ lại những ngày xa xưa,
Suy nghĩ đến các thế hệ đã qua.
Hỏi thân sinh, người sẽ trả lời,
Hỏi các trưởng lão, họ sẽ giải thích.
8Khi Đấng Chí Cao phân chia lãnh thổ cho các dân,
Khi Ngài phân tán dòng dõi A-đam,
Ngài ấn định ranh giới cho mọi dân tộc,
Căn cứ trên dân số Y-sơ-ra-ên.
9Nhưng phần của CHÚA là dân Ngài,
Gia-cốp là sản nghiệp của Ngài.
10Chúa tìm thấy dân Ngài trong sa mạc,
Giữa hoang dã với tiếng gào thét quạnh hiu.
Chúa bao phủ, chăm sóc người,
Che chở người chẳng khác gì con ngươi mắt Ngài.
11Như chim phụng hoàng khuấy động tổ mình,
Bay lượn qua lại quanh con mình,
Dang rộng cánh ra hứng đỡ,
Rồi cõng chim con trên hai cánh.
12Một mình CHÚA hướng dẫn dân Ngài,
Không có thần nào khác.
13Ngài cho anh chị em định cư trên vùng cao nguyên,
Nuôi anh chị em với hoa lợi của ruộng nương.
Cho ăn mật ong lấy từ vầng đá,
Từ đá lửa Chúa làm chảy ra dầu.
14Đàn bò và chiên dê cho anh chị em sữa và sữa chua,
Anh chị em ăn thịt béo của chiên con,
Chiên đực, dê đực vùng Ba-san.
Anh chị em ăn lúa mì thượng hạng.
Uống rượu nho nguyên chất đỏ như máu.
15Vừa mập béo Giê-su-run đã tung chân đá,
Khi anh chị em béo tốt, mập mạp, no tròn,
Anh chị em lìa bỏ ngay CHÚA, là Đấng dựng nên mình,
Khinh dể Ngài, là Vầng Đá Cứu Tinh.
16Họ đem thần lạ trêu chọc Đấng kỵ tà,
Làm Chúa giận với hình tượng Ngài ghê tởm.
17Họ dâng tế lễ cho quỷ, không phải là Đức Chúa Trời,
Thờ thần họ chưa hề hay biết,
Thần xa lạ từ đâu vừa xuất hiện,
Là những thần tổ phụ chẳng nể kiêng.
18Ngươi chối bỏ Vầng Đá là Cha ngươi,
Quên bẵng đi Đức Chúa Trời, Đấng sinh thành.
19 CHÚA thấy cả nên Ngài nổi giận,
Từ bỏ cả con trai lẫn con gái.
20Chúa phán: “Ta giấu mặt Ta, không nhìn họ,”
“Để xem rút cuộc chúng ra sao,
Họ chỉ là dòng dõi gian tà,
Là đứa con không có lòng trung tín.
21Chúng chọc Ta ghen tức với thần không giá trị,
Làm Ta giận với tượng hình chẳng ra chi.
Vậy Ta sẽ làm chúng ghen với một dân hèn kém,
Chọc chúng giận bởi một nước dại khờ.
22Lửa giận Ta đã cháy phừng phừng,
Lửa thiêu luôn cho đến tận âm ti.
Lửa nuốt cả đất đai và thổ sản,
Lửa thiêu núi, cháy tận đến nền.
23Tai vạ trên chúng, Ta chồng chất,
Bắn vào chúng, Ta không chừa một mũi tên.
24Ta sai nạn đói làm chúng tiêu hao,
Đem nóng cháy khiến chúng kiệt quệ,
Sai bệnh dịch đến gây chết chóc.
Sai thú rừng đến nhe răng cắn xé,
Sai rắn độc bò đến gieo tử vong.
25Ngoài đường phố, gươm tàn sát con cái,
Còn trong nhà là cảnh khiếp sợ triền miên.
Thanh niên, thiếu nữ, người già, con trẻ,
Cũng đều bị diệt vong.
26Ta phán: Ta sẽ phân tán họ,
Xóa sạch kỷ niệm họ khỏi loài người.
27Nhưng e ngại kẻ thù kia chế nhạo,
Và cừu địch cũng sẽ hiểu lầm,
Cho rằng: ‘Nhờ tay ta nên ta đắc thắng,
Chứ CHÚA đâu có nhúng tay vào.’ ”
28Anh chị em là một dân không hiểu biết,
Thiếu sáng suốt.
29Nếu khôn ngoan, anh chị em đã hiểu điều này
Và ý thức chung cuộc ra sao.
30Làm sao một người đuổi cả ngàn,
Hai người rượt mười ngàn người trốn chạy,
Nếu CHÚA là vầng đá không bán anh chị em,
Không nạp anh chị em cho kẻ thù?
31Chính quân thù cũng phải thú nhận:
Hòn đá che chở chúng nó đâu sánh nổi Vầng Đá chúng ta.
32Quân thù là cây nho mọc ở Sô-đôm,
Trong cánh đồng Gô-mô-rơ.
Trái nho họ chứa đầy chất độc,
Chùm nho họ toàn những đắng cay.
33Rượu nho họ là nọc rắn,
Nọc độc chết người của rắn hổ mang.
34 CHÚA phán: “Này Ta ghi nhớ mọi sự,
Và giữ trong kho báu của Ta?
35Vì báo ứng là phần của Ta, Ta sẽ báo đáp,
Đúng thời điểm chân chúng nó ngả nghiêng,
Ngày tai họa của chúng đã gần,
Cảnh diệt vong vụt đến rất nhanh.”
36 CHÚA sẽ xét xử dân Ngài,
Xót thương các tôi tớ Ngài,
Khi Chúa thấy sức họ kiệt quệ,
Nô lệ, tự chủ chẳng còn lại một ai.
37Chúa sẽ hỏi: “Nào thần chúng nó ở đâu?
Vầng đá chúng nó trú ẩn,
38Các thần ăn mỡ lễ vật chúng nó dâng lên,
Và uống rượu lễ quán, bây giờ đâu cả?
Sao không đứng lên giúp đỡ,
Sao không che chở bảo toàn?
39Hãy nhìn xem, chính Ta là Đức Chúa Trời,
Ngoài Ta ra, không có thần nào khác.
Ta khiến chết, Ta bảo tồn mạng sống,
Ta đánh bị thương và Ta cũng chữa lành,
Nào có ai giải thoát khỏi tay Ta.
40Ta đưa tay chỉ trời và công bố:
‘Thật như Ta hằng sống đời đời,’
41Khi đã mài lưỡi gươm sáng loà,
Tay nắm gươm Ta ngồi toà xét xử,
Báo ứng thù nghịch,
Báo trả những ai vẫn thù ghét Ta.
42Mũi tên Ta say máu,
Lưỡi gươm Ta ăn thịt,
Máu của thương binh lẫn tù nhân,
Chặt đầu tóc dài của quân địch.”
43Muôn nước ơi! Hãy vui lên cùng dân Chúa,
Chúa sẽ báo trả huyết của tôi tớ Ngài,
Chúa sẽ báo ứng quân thù,
Tha tội cho dân Chúa và cho lãnh thổ Ngài.
44Môi-se và Giô-suê, con trai của Nun, đọc tất cả những lời của bài ca này cho toàn dân nghe. 45Sau khi đọc xong các lời này cho cả cộng đồng Y-sơ-ra-ên, 46Môi-se căn dặn họ: “Anh chị em phải nhớ nằm lòng những lời tôi long trọng công bố với anh chị em hôm nay, để anh chị em có thể dạy bảo con cái cẩn thận làm theo mọi lời của kinh luật này. 47Đây không phải là những lời nói suông, nhưng là sự sống còn của anh chị em. Nhờ lời này anh chị em có thể sống lâu trong xứ anh chị em sắp chiếm hữu sau khi qua sông Giô-đanh.”
Môi-se Qua Đời Trên Núi Nê-bô
48Cùng ngày hôm ấy, CHÚA bảo Môi-se: 49“Con lên núi Nê-bô, thuộc rặng núi A-ba-rim trong xứ Mô-áp, đối diện Giê-ri-cô, để quan sát xứ Ca-na-an, là xứ Ta sắp ban cho dân Y-sơ-ra-ên làm cơ nghiệp. 50Con sẽ qua đời trên núi con sắp leo lên và được đem về với dân con, như A-rôn anh con đã qua đời trên núi Hô-rơ và được tiếp về với dân người. 51Lý do là vì anh con và con đã thất tín với Ta trước mặt dân Y-sơ-ra-ên tại suối nước Mê-ri-ba vùng Ca-đê, trong sa mạc Xin, và vì hai con không tôn thánh Ta giữa dân Y-sơ-ra-ên. 52Vì vậy, con chỉ được nhìn xem từ đằng xa nhưng không được vào xứ Ta sắp ban cho dân Y-sơ-ra-ên.”

back Back to NVB Online