back Back to NVB Online

Nê-hê-mi 9

Lễ Sám Hối
1Ngày hai mươi bốn tháng ấy, dân Y-sơ-ra-ên họp lại, kiêng ăn, quấn vải thô, rải bụi đất lên đầu. 2Những người thuộc gốc Y-sơ-ra-ên phân rẽ với hết thảy những người ngoại quốc. Họ đứng và xưng nhận tội lỗi của chính mình, và sự gian ác của tổ tiên mình. 3Họ đứng nguyên tại chỗ, đọc Kinh Luật của CHÚA suốt một phần tư ngày, rồi họ xưng tội và thờ phượng CHÚA thêm một phần tư ngày nữa. 4Giê-sua, Ba-ni, Cát-mi-ên, Sê-ba-nia, Bun-ni, Sê-rê-bia, Ba-ni, và Kê-na-nia đứng trên bực cao của người Lê-vi, và lớn tiếng kêu cầu CHÚA. 5Kế đến, những người Lê-vi là Giê-sua, Cát-mi-ên, Ba-ni, Ha-sáp-nia, Sê-rê-bia, Hô-đi-gia, Sê-ba-nia (hoặc Sê-van-gia), và Phê-ta-hia (hoặc Phê-ta-gia) nói:
“Xin chúng ta cùng đứng lên ca tụng CHÚA:
Từ đời này qua đời kia,
Nguyện xin mọi người ca tụng danh vinh hiển của Ngài,
Là danh được tôn cao trên cả mọi lời chúc tụng, ngợi khen!
Cầu Nguyện Xưng Tội
6Lạy CHÚA, chính Ngài là Đấng duy nhất!
Ngài dựng nên các tầng trời,
Các tầng trời cao ngất,
Cùng với các thiên binh,
Đất và mọi vật trên đất,
Biển và mọi vật trong biển,
Ngài bảo tồn tất cả,
Và các thiên binh tôn thờ Ngài.
7Chính Ngài là CHÚA, là Đức Chúa Trời,
Là Đấng chọn Áp-ra-ham,
Ngài đem ông ra khỏi U-rơ xứ Canh Đê,
Và đặt tên ông là Áp-ra-ham.
8Khi Chúa thấy lòng ông trung thành với Ngài,
Ngài lập giao ước với ông,
Và hứa ban đất của dân Ca-na-an,
Dân Hê-tít, dân A-mô,
Dân Phê-rê, dân Giê-bu, và dân Ghi-rê (hoặc Ghia-gát),
Cho dòng dõi ông.
Chúa thực hiện lời Ngài hứa,
Vì Ngài trung tín.
9Chúa thấy nổi thống khổ của tổ tiên chúng con tại Ai-cập,
Ngài nghe tiếng kêu van của họ bên Biển Đỏ,
10Chúa thực hiện dấu kỳ phép lạ
Chống lại Pha-ra-ôn, quần thần và toàn dân trong lãnh thổ người,
Vì Chúa biết chúng cư xử ngang ngược
Với tổ phụ chúng con,
Vậy uy danh Chúa vang lừng
Cho đến ngày nay,
11Chúa phân rẽ biển trước mặt họ,
Họ đi ngang qua biển như trên đất khô.
Nhưng Chúa ném kẻ đuổi theo họ vào biển sâu,
Như ném đá vào dòng nước lũ.
12Ban ngày, Chúa dựng trụ mây dẫn dắt họ,
Ban đêm, Ngài dựng trụ lửa
Soi sáng nẻo đường họ phải noi theo.
13Chúa giáng lâm trên núi Si-nai,
Từ trời cao Ngài phán với họ,
Ngài ban cho họ
Sắc luật ngay thẳng,
Sắc lệnh chân thật,
Quy luật và điều răn tốt lành.
14Chúa cho họ biết
Về ngày Sa-bát thánh của Ngài,
Chúa truyền dạy họ điều răn, quy luật, và sắc lệnh
Qua Môi-se, tôi tớ Ngài.
15Ngài ban bánh từ trời khi họ đói,
Ngài cho nước văng ra từ tảng đá khi họ khát,
Chúa bảo họ vào chiếm lấy đất
Ngài đã giơ tay lên thề ban cho họ.
16Nhưng tổ tiên chúng con ương ngạnh, cứng cổ,
Không tuân giữ điều răn Chúa.
17Họ không chịu vâng lời,
Cũng không nhớ đến các phép lạ
Ngài thực hiện ngay giữa họ,
Nhưng lại cứng cổ, lập người lãnh đạo
Đưa họ về kiếp sống nô lệ tại Ai-cập.
Nhưng Chúa là Đức Chúa Trời rộng lượng tha thứ,
Khoan dung và nhân từ,
Nhẫn nại và giàu lòng yêu thương,
Ngài không từ bỏ họ.
18Ngay cả khi họ tự đúc cho mình
Một bê đực bằng kim loại,
Rồi tuyên bố: ‘Đây là thần của ngươi,
Thần đem ngươi ra khỏi xứ Ai-cập,’
Họ khinh thường Chúa quá đổi,
19Chúa vẫn giàu lòng thương xót,
Ngài không bỏ mặc họ trong sa mạc.
Trụ mây không rời khỏi họ,
Nhưng tiếp tục dẫn đường họ vào ban ngày,
Và ban đêm trụ lửa
Tiếp tục soi sáng lối họ phải đi.
20Chúa ban Thần Linh chân thiện dạy dỗ họ,
Ngài không cất bánh ma-na khỏi miệng họ,
Ngài cho họ nước uống trong cơn khát.
21Chúa nuôi nấng họ suốt bốn mươi năm,
Nơi sa mạc họ không thiếu thốn chi,
Áo họ không sờn rách,
Chân họ không sưng phù.
22Chúa ban cho họ các vương quốc và các dân tộc,
Ngài chia đất làm biên giới cho họ:
Họ chiếm hữu đất của Si-hôn, vua Hết-bôn,
Và đất của Óc, vua Ba-san.
23Chúa khiến con cháu họ sinh sôi nẩy nở,
Đông như sao trên trời,
Ngài đưa họ vào xứ
Mà Ngài có truyền bảo tổ tiên họ vào chiếm hữu.
24Con cháu họ vào chiếm hữu đất,
Ngài bắt phục trước mặt họ;
Dân cư trong xứ, người Ca-na-an, Ngài nộp vào tay họ;
Các vua chúa và dân cư trong đất,
Ngài cho họ tùy ý đối xử.
25Họ chiếm thành kiên cố,
Đất phì nhiêu,
Họ chiếm nhà cửa đầy những vật dụng tốt đẹp,
Bể chứa nước đục sẵn, vườn nho, vườn ô-liu,
Và cây ăn quả rất nhiều.
Họ ăn no nê, họ trở nên béo tốt,
Họ thỏa thích trong sự nhân từ lớn lao của Chúa.
26Dù vậy, họ lại bất tuân lệnh Chúa,
Phản nghịch Ngài,
Họ ném bỏ luật pháp Chúa ra phía sau,
Họ giết các tiên tri của Chúa,
Là những người cảnh cáo họ để đem họ về với Chúa.
Họ khinh thường Chúa quá đổi.
27Vì thế, Chúa nộp họ vào tay quân thù,
Quân thù áp bức họ,
Trong cơn gian truân họ kêu xin Chúa,
Từ trời cao Chúa nghe họ,
Chúa thương xót vô biên, Chúa ban cho họ những vị cứu tinh;
Giải cứu họ khỏi tay quân thù.
28Tuy nhiên, vừa mới hưởng được cảnh an nhàn,
Họ lại phạm tội với Chúa,
Cho nên Chúa bỏ mặc họ rơi vào tay kẻ thù,
Kẻ thù thống trị họ, họ lại kêu xin Chúa,
Từ trời cao Chúa nghe và giải cứu họ bao nhiêu lần,
Vì Chúa thương xót họ.
29Chúa cảnh cáo họ, Ngài muốn họ quay về với kinh luật Ngài,
Nhưng họ ngang ngược,
Không tuân theo điều răn Chúa,
Họ vi phạm qui luật Ngài,
Là điều lệ mà người nào vâng giữ sẽ được sống,
Nhưng họ kênh vai ra,
Cứng cổ lại, không chịu tuân theo.
30Chúa nhẫn nhục chịu đựng họ
Suốt bao nhiêu năm,
Chúa cảnh cáo họ qua Thần Linh của Ngài,
Qua các vị tiên tri,
Nhưng họ không quan tâm,
Chúa đành phải nộp họ vào tay các dân tộc địa phương.
31Tuy nhiên, vì lòng thương xót vô biên của Chúa,
Ngài không tận diệt họ, Ngài cũng không từ bỏ họ,
Vì Ngài là Đức Chúa Trời khoan dung và nhân từ.
32Và giờ đây, ôi lạy Đức Chúa Trời của chúng con,
Là Đức Chúa Trời vĩ đại, uy quyền, đáng kính sợ,
Là Đấng giữ giao ước và tình yêu trung kiên,
Xin Ngài đừng coi nhẹ tất cả những hoạn nạn
Ngài giáng xuống chúng con, các vua chúa chúng con,
Các thầy tế lễ và các vị tiên tri chúng con,
Các tổ phụ chúng con, và toàn thể con dân Ngài,
Từ thời các vua A-si-ri cho đến ngày nay.
33Chúa thật công bằng
Trong mọi việc xảy ra cho chúng con,
Vì Ngài đối xử thành tín,
Trong khi chúng con làm điều ác.
34Thật các vua chúa,
Các thầy tế lễ và các tổ phụ chúng con
Không tuân giữ sắc lệnh Ngài,
Cũng không quan tâm đến các điều răn và lời cảnh cáo
Ngài ban truyền cho họ.
35Ngay cả khi họ còn vương quốc,
Và hưởng phước lành đầy dẫy Ngài ban cho.
Trong vùng đất rộng rãi phì nhiêu
Ngài ban cho họ, họ cũng không thờ phượng Chúa,
Cũng không từ bỏ công việc gian ác mình.
36Vì thế ngày nay, chúng con làm nô lệ,
Ngay trên mảnh đất Ngài ban cho tổ phụ của chúng con,
Để thụ hưởng hoa quả và sự mầu mỡ của đất,
Thật vậy, chúng con làm nô lệ trên đất ấy.
37Hoa mầu của đất này dồn vào tay các vua
Ngài đặt lên cai trị chúng con vì tội lỗi chúng con,
Các vua này cầm quyền trên thân thể chúng con,
Và tự tiện sử dụng súc vật của chúng con.
Chúng con khổ nhục vô cùng.
38Dù vậy, chúng con đồng ý lập giao ước bền chặt. Văn kiện có đóng ấn của các nhà lãnh đạo, người Lê-vi, và các thầy tế lễ của chúng con.”

back Back to NVB Online