back Back to NVB Online

Gióp 7

Kiếp Sống Khổ Nhọc
1Đời người trên đất khác nào nghĩa vụ lao động nhọc nhằn,
Chuỗi ngày của đời người khác nào những ngày làm công nhật!
2Người khát khao bóng mát như tên nô lệ,
Người mong đợi tiền công như thợ làm công nhật.
3Cũng vậy, tôi thừa hưởng những tháng ngày vô nghĩa,
Những đêm sầu khổ là phần của tôi.
4Nằm xuống ngủ, tôi tự hỏi: “Bao giờ mới đến lúc thức dậy?”
Nhưng đêm tối kéo dài, và tôi trăn trở mãi cho đến rạng đông.
5Toàn thân tôi bị dòi khoét và ghét đóng vảy như chiếc áo,
Da tôi nứt nẻ và chảy mủ.
6Ngày đời tôi qua mau hơn thoi đưa,
Tôi đã đến ngày cuối, thoi đã kéo hết chỉ.
7Xin Chúa nhớ đời con chỉ là một hơi thở,
Mắt con sẽ không còn nhìn thấy phước hạnh nữa.
8Mắt hiện nhìn con sẽ không thấy con nữa,
Mắt Chúa tìm con, nhưng con sẽ không còn.
Kiếp Sống Ngắn Ngủi
9Như áng mây tan ra và biến mất,
Người đã xuống âm phủ không thể trở về dương gian;
10Người không thể trở về nhà mình nữa,
Nơi người ở cũng không nhận ra người.
11Vì thế con sẽ không cầm miệng lại,
Con sẽ nói ra vì tâm thần con bực bội,
Con sẽ kêu than vì lòng con cay đắng.
12Con nào phải Biển Cả hoặc Quái vật biển sâu
Mà Chúa phải đặt người canh gác?
13Khi con nghĩ: “Giường con sẽ an ủi con,
Con nằm ngủ sẽ bớt lời than vãn,”
14Bấy giờ Chúa khiến con sợ hãi vì chiêm bao,
Kinh hoàng vì khải tượng,
15Đến nỗi con thà bị nghẹt thở,
Thà chết còn hơn sống trong bộ xương này!
16Con chán rồi. Con sẽ không sống mãi,
Xin Chúa bỏ mặc con, vì ngày đời con chỉ là một hơi thở.
Tại Sao Đức Chúa Trời Chú Ý Đến Loài Người?
17Loài người là gì mà Chúa kể là quan trọng,
Mà Chúa quan tâm đến,
18Và dò xét mỗi buổi sáng,
Rèn thử từng lúc một?
19Bao giờ Chúa mới xây mắt khỏi tôi,
Cho tôi thong thả nuốt nước miếng?
20Hỡi Đấng canh giữ loài người, nếu con có phạm tội,
Con có làm gì hại Chúa đâu?
Sao Ngài đặt con làm bia tập bắn?
Sao con trở thành gánh nặng cho Ngài?
21Sao Chúa không tha thứ vi phạm con,
Bỏ qua tội ác con?
Vì chẳng bao lâu con sẽ nằm trong bụi đất;
Nếu Chúa tìm con, con sẽ chẳng còn.

back Back to NVB Online