back Back to NVB Online

Gióp 41

Ai Bắt Được Thủy Quái?
1Con có dùng lưỡi câu mà câu thủy quái,
Hoặc dùng dây buộc chặt hàm nó lại?
2Con có xỏ dây thừng qua mũi nó,
Dùng móc xoi thủng hàm nó được?
3Liệu nó có tha thiết van xin con,
Nói với con những lời ngọt ngào?
4Hoặc xin lập giao ước với con,
Hứa phục vụ con trọn đời?
5Con có dám chơi với nó như với loài chim,
Cột nó lại cho các cô gái vui đùa?
6Dân đánh cá có tranh giành nhau vì nó,
Xả thịt nó bán cho bạn hàng cá?
7Con có thể đâm chỉa đầy da nó,
Phóng lao cắm đầy đầu nó?
8Nếu con thử đụng đến nó,
Con sẽ nhớ mãi trận chiến, không dám tái phạm.
9Mọi hy vọng bắt được nó tiêu tan;
Chỉ nhìn thấy nó, người ta đã ngã lăn ra đất.
10Không ai đủ gan dạ trêu chọc nó.
Vậy, ai dám đứng trước mặt Ta?
11Ai cho Ta trước điều chi mà Ta phải trả lại?
Vạn vật dưới cả bầu trời đều thuộc về Ta.
Thủy Quái Là Con Vật Đáng Kinh Khiếp
12Ta sẽ không giữ im lặng về các chân nó,
Sức mạnh và cơ thể cân đối của nó.
13Ai dám lột áo choàng nó?
Ai dám đâm thủng áo giáp kép của nó?
14Ai dám mở hàm nó,
Đầy những răng đáng khiếp sợ?
15Lớp vẩy trên lưng nó
Giống những hàng thuẫn san sát nhau, niêm phong chặt chẽ.
16Thuẫn này gắn liền thuẫn kia,
Đến nỗi làn gió cũng không lọt qua được.
17Chúng kết dính vào nhau, bám sát lấy nhau,
Không thể tách rời được.
18Nó nhảy mũi, chớp lên tia sáng,
Mắt nó rực lên như rạng đông ló dạng.
19Lửa ngọn trào ra từ miệng nó,
Tia lửa văng ra tứ phía.
20Khói bốc ra từ mũi nó
Như một nồi đun nóng, sôi sùng sục.
21Hơi thở nó đốt cháy than,
Miệng nó phun ra lửa.
22Cổ nó chứa sức mạnh;
Mọi người kinh hoàng chạy tán loạn trước mặt nó.
23Các lớp thịt trên mình nó dính chặt vào nhau,
Săn cứng như kim khí đúc, không hề lay chuyển.
24Tim nó rắn chắc như đá,
Cứng như thớt dưới của cối xay.
25Khi nó chổi dậy, ngay cả các thần cũng run rẩy,
Chúng rủn người, trốn chạy.
26Gươm có đâm nó cũng không thủng,
Giáo, tên, lao cũng không thấm vào đâu.
27Nó coi sắt khác nào rơm rạ,
Đồng chẳng kém gì gỗ mục.
28Nó không bỏ chạy trước mũi tên,
Nỏ đá ném vào, nó coi nhẹ như trấu.
29Nó coi dùi cui tựa như trấu,
Nó cười nhạo tiếng lao phóng veo veo.
30Bụng nó có vẩy nhọn bén như miểng sành,
Để lại dấu sâu trên bùn lầy khi nó bò qua,
Khác nào dấu đinh đóng vào tấm gỗ bò kéo trên sân đập lúa.
31Khi nó lội trong nước,
Vực sâu nổi sóng như nước sôi trong nồi,
Biển cả sôi động như dầu thơm nấu trong niêu,
32Nó bỏ lại phía sau một luồng bọt sáng chói,
Vực sâu trắng xóa tưởng chừng như mái tóc bạc phơ.
33Trên đất này, không sinh vật nào sánh kịp nó,
Nó là một tạo vật không hề biết sợ;
34Nó khinh dể mọi thú vật kiêu căng,
Nó là vua trên cả loài thú rừng.

back Back to NVB Online