back Back to NVB Online

Gióp 29

Gióp Hồi Tưởng Quá Khứ Huy Hoàng
1Gióp nói tiếp:
2Ước gì tôi được sống trở lại những ngày tháng xa xưa,
Khi Đức Chúa Trời còn chăm sóc tôi!
3Lúc ấy, ngọn đèn Chúa chiếu sáng trên đầu tôi,
Nhờ ánh sáng Ngài tôi bước đi trong đêm tối.
4Tôi phát đạt như hoa màu chín rộ trong mùa thu,
Khi Đức Chúa Trời là bạn thiết che chở gia đình tôi.
5Bấy giờ Đấng Toàn Năng còn ở cùng tôi,
Con cái quây quần chung quanh tôi,
6Bước chân tôi đẫm mỡ sữa,
Và dầu tuôn ra như suối từ bồn đá ép.
7Thuở ấy, khi tôi ra cổng thành,
Chuẩn bị ngồi họp tại quảng trường,
8Các thanh niên thấy tôi đều rút lui,
Các phụ lão đứng dậy chào tôi.
9Các bậc lãnh đạo ngừng nói,
Lấy tay che miệng,
10Các vị quyền thế im bặt,
Lưỡi dính chặt vào vòm miệng.
Gióp Đối Xử Nhân Đạo Với Người Nghèo Khó
11Tai nào nghe đến tôi đều khen tôi có phước,
Mắt nào nhìn thấy tôi đều đồng ý tán thành,
12Vì tôi giải cứu người nghèo khó kêu than,
Và kẻ mồ côi không ai giúp đỡ.
13Người cùng khổ hấp hối chúc phước tôi,
Nhờ tôi, lòng người góa phụ reo vui.
14Tôi mặc sự công chính vào như chiếc áo,
Choàng sự công bình vào như áo dài khăn đóng.
15Tôi là mắt của người mù,
Chân của người què.
16Tôi là cha kẻ khốn cùng,
Tôi cứu xét đơn kiện tụng của người không quen biết.
17Tôi bẻ gẫy nanh vuốt bọn vô đạo,
Khiến chúng nhả mồi ra khỏi miệng.
Gióp Nhớ Lại Thuở Ông Được Mọi Người Kính Nể
18Thuở ấy, tôi tự nhủ: “Ta sẽ qua đời trong tổ ấm,
Ngày đời ta tăng nhiều như cát biển.”
19Rễ tôi bò lan dài ra mé nước,
Nhành lá tôi đọng sương đêm.
20Tôi luôn nhận được vinh dự mới,
Sức mạnh tôi dồi dào như cung mới lên dây.
21Người người lắng tai, chờ đợi,
Im lặng nghe tôi góp ý.
22Tôi nói xong, không ai bàn thêm nữa,
Lời tôi thấm từ từ như nước nhỏ giọt.
23Họ trông đợi tôi như trông đợi mưa,
Họ há hốc miệng như chờ hứng mưa xuân.
24Tôi mỉm cười khi họ nản lòng,
Nét mặt tươi sáng của tôi nâng đỡ họ.
25Tôi chọn đường đi cho họ, tôi chỉ huy họ,
Tôi sống giữa họ như vua giữa quân đội,
Như người an ủi kẻ tang chế.

back Back to NVB Online